17 thg 12, 2012

THÚY MẬT của LỤC BÌNH

http://files.myopera.com/merveozcan/blog/picasso97pgla9.jpg




THUÝ MẬT
Những sương mềm - sợi mơ cô độc
Trói buộc tim thúy mật bao năm
Vứt thạch trầm hóa thành bảo ngọc
Bình minh nên tiếng hát thanh cầm.

Ngỡ tình khát bỏng nhớsương mềm lá cỏ - ngỡ người quyến luyến mõi mòn sợi mơ cô độc. Bao nhiêu đó cũng đủ trói buộc bao năm con tim “thúy mật: tinh tế - sâu xa”. Có cuộc tình nào mà không trải qua thử thách thăng trầm nghiệt ngã của thời gian, như khối đá trầm tích bao nhiêu triệu năm mới hóa thành “ngọc báu”. Gom cả đêm dài cho bình minh tới, cuộc tình dẫu phôi pha cũng có ngày tương hợp, cất cao tiếng ca hạnh phúc “trong trẻo nhưtiếng đàn cầm”.
Đi qua dần nhật luân ướt đẫm
Hư không thầm - thụy miên xa xăm
Bởi những lúc chùng chình năm tháng
Ngỡ chân nhân bỗng hóa sai lầm.

Có người đi tìm tình yêu qua bao vầng mặt trời (nhật luân), ngày này qua ngày kia, tìm kiếm mãi đến mỏi mệt “ướt đẫm”, dường như quá khó, như hư không thầm lặng bên đời, như giấc “thụy miên” (ngủ nghỉ) xa xăm trằn trọc. Có người đặt cho mình một mẫu hình lý tưởng trong tình yêu, nên qua năm tháng vẫn nhọc nhằng “chùng chình” chọn lựa ý trung nhân - bạn đời - tri kỷ. Tình yêu có giả có chân. Ngỡ người chân thật (chân nhân) ai dè kẻ giảdối. Thì ra mình lầm.
Có bóng tối dễ tìm cảm hứng
Trăng một trời vẫn mở cánh bay
Đỏ hoàng hôn vàng phai mờ tối
Để chìm dần thành một…. hôm nay.

Có người rất thích mànđêm bóng tối, dường như khi ấy là lúc trở về với bản ngã tự thân, mình mới thật là mình, bởi lẽ trong một đêm tịch tĩnh có trăng gợi ra không biết nỗi niềm luyến nhớ, những u hoài thanh cao. Đêm thở dài cô tịch, đêm tê tái ngàn mây, đêm trở giấc đợi bình minh đến. Vầng hồng tây lặng, mờ mịt hoàng hôn, bóng đêm ngả dần sau núi, chờ sớm mai “một” nhựt luân lại đến.
Câu thơ em thơm ngày - hoài niệm
Những con đường anh đã từng qua
Cũng có nghĩa chúng mìnhđang kiếm
Vết chân chìa biển tím... thu xa !

Có người trong một đêm trăng cảm tác ra bài thơ “thơm ngày – hoài niệm”. Và cũng có một người đọc những vần thơ “long lánh buồn” ấy, cảm xúc muốn sẻ chia nỗi lòng người con gái đẹp yêu kiều. Tình yêu là một cuộc kiếm tìm hạnh phúc. Có một nơi nào đó, trên thế gian này, hai tâm hồn đồng điệu, cùng bất ngờ bước trên bờ biển tím, hạnh ngộ trong một mùa “thu xa”.
Vì hôm kia đâu là ngày mai
Nên ai biết sông dài biển cả
Vì hôm kia đã là quá khứ
Trách tình thơ lưỡng lự ... phôi pha !

Hôm kia – quá khứ, dẫu thế nào chăng nữa, thì sông dài rồi cũng có ngày ra biển cả. Thôi nhé, người con gái đêm trăng, hãy bỏ lại những kỷ niệm buồn, chờ bình minh lên, không còn nữa “lưỡng lự … phôi pha” của ngày hôm kia. Hãy sống trọn vẹn ngày hôm nay đi tới.
Thiện Quang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét