17 thg 12, 2012

MOONLIGHT OF BEETHOVEN




http://www.lvbeethoven.com/Bio/ImagesBio/Portraits.jpg



Vào giữa cuộc đời, Ludwig van Beethoven, nhà soạn nhạc giao hưởng vĩ đại người Đức, bắt đầu mất dần thính giác. Beethoven sợ rằng mình sẽ phải ngừng sáng tác âm nhạc. Người ta kể câu chuyện sau đây cho thấy ông ta làm sao để có can đảm sống tiếp. Không một ai biết câu chuyện ấy thực hư thế nào ...

Vào năm 1801 là lúc Beethoven đang sống ở Vienna - thủ đô nước Áo - kinh đô âm nhạc của thế giới khi ấy. Bên cạnh việc sáng tác, để có thể trang trải cho những khó khăn trong cuộc sống của mình ông còn phải đi dạy nhạc cho con gái các nhà quý tộc. Một trong những học trò của Beethoven là Countess Giulietta Guicciardi - Beethoven đã đem lòng yêu cô gái này ngay từ lần gặp đầu tiên, Giulietta dường như cũng biết được tình cảm của Beethoven dành cho mình nhưng nàng chỉ im lặng, điều ấy khiến Beethoven càng thêm hi vọng. Vào một tối sau buổi học, dưới vòm hoa rất đẹp của nhà Giulietta, Beethoven đã ngỏ lời với người mình yêu nhưng ông thực sự thất vọng và đau khổ khi bị từ chối.


Không về nhà, ông đi một mình trên đường phố thành Vienna một cách vô định, lúc này ông chẳng để ý gì đến thế giới xung quanh nữa, và cũng chẳng biết mìnhđang đi đâu. Đã rất khuya, lúc này Beethoven đang đứng cô đơn một mình trên chiếc cầu bắc qua dòng Danube xinh đẹp, hiền hòa. Gió và nước sông Danube lấp lánh ánh vàng làm Beethoven chợt thoát khỏi dòng suy nghĩ và nhận ra đêm nay là mộtđêm trăng rất sáng. Cả thành Vienna cổ kính đang chìm sâu vào giấc ngủ, tĩnh lặng dưới ánh trăng dịu dàng huyền ảo.


Bất chợt ông nghe thấy đâu đó tiếng đàn Piano vang lên thánh thót nhưng buồn bã, xa vắng. Đi theo âm thanh của cây đàn Beethoven cuối cùng cũng đến được một ngôi nhà trong khu lao động nghèo. Beethoen nhận ra đó là bản nhạc của ông, nhưng nó được chơi không hay lắm. Sau một thoáng, tiếng dương cầm ngưng bặt, và ông nghe tiếng khóc. "Tôi không thể chơi đúng điệu", tiếng một cô gái thổn thức, "Tôi chưa bao giờ chơi đúng nốt".

Beethoven gõ cửa căn nhà và một ông già ra mở cửa. Bên trong căn nhà chỉ được thắp sáng bằng vài ngọn nến. Beethoven có thể nhận ra một chiếc dương cầm cũ và một cô gái ngồi trước mặt nó. "Tôi nghe tiếng nhạc và sau đó nghe tiếng khóc", Beethoven nói, "Tôi có thể giúp được gì cho cô".


Cô gái thở dài, "Tôi đã cố gắng suốt đêm để chơi bản nhạc này, nhưng tôi e rằng tôi sẽ không bao giờ chơi đúng nốt". Cô gái rất bối rối, nói với Beethoven rằng cô có được ít tiền để đi học lóm nhạc bằng cách đến nghe một buổi hòa nhạc và đã nghe được bản nhạc này. Cô nói rằng cô sẽ không bao giờ chơi tốt, trừ phi cô được nghe một nhạc sĩ giỏi chơi bản ấy. Beethoven mỉm cười, rồi hỏi, "Cô có muốn có một buổi hòa nhạc ngay bây giờ không? Tôi cũng là một nhạc sĩ." Cô gái trả lời, "Thật là hay quá, nhưng chiếc piano thì cũ và tôi không có bản nhạc." Điều này làm cho Beethoven ngạc nhiên để hỏi, "Không có bản nhạc? Nhưng cô vẫn đang chơi ..." Nói tới đó Beethoven bèn lặng yên, chợt nhận ra tại sao chiếc dương cầm đặt trong bóng tối, thì ra cô gái bị mù. Cô ta không đọc được những nốt nhạc viết trên giấy, cô ta chơi âm nhạc bằng trí nhớ.
Ông già, cha của cô gái, nói với Beethoven rằng con gái mình đã không được nhìn thấy ánh mặt trời ngay từ khi mới sinh ra, suốtđời cô chỉ có một ước mơ duy nhất là được ngắm nhìn ÁNH TRĂNG trên dòng Danube ... Người cha đau khổ nói rằng có lẽ chẳng bao giờ ông có thể đem đến cho con niềm hạnh phúc giản dị ấy. Beethoven cảm thấy rất ngạc nhiên khi thấy cô gái vẫn chơi được piano và xúc động trước tình cảm của người cha dành cho con gái và sốphận không may mắn của người thiếu nữ.

Beethoven đi đến bên cửa sổ, vén màn, ánh trăng huyền diệu rọi vào căn phòng, phủ xuống sàn gỗ và đồ vật một dòng ánh sáng màu bạc
. Với đôi mắt ngấn lệ, ông ngồi vào cây dương cầm và bắt đầu đánh đàn. Những nốt nhạc cứ ào ạt dâng lên theo cảm xúc mãnh liệt của nhà soạn nhạc thiên tài, lúc nhẹ nhàng hiền dịu như ánh trăng, lúc lại mạnh mẽ mênh mang như sóng Danube - những nốt nhạc và ánh trăng như hòa quyện vào với nhau dường như đang đưa con người ta đến một thế giới cổ tích huyền ảo - ở nơi ấy, không còn những lo toan thường nhật của cuộc sông lao động nghèo khó vất vả, không còn những bất công, đau khổ - mà là một thế giới của tình yêu, lòng nhân ái, sự cao thượng - một thế giới của chân thiện mỹ mà từ thuở hồng hoang cho đến bây giờ mà con người vẫn không ngừng khao khát vươn tới. Beethoven đã cố gắng diễn tả cô gái qua hình tượng ánh trăng. Các nốt nhạc đầy ắp căn phòng và dường như Beethoven chưa bao giờ chơi nhạc đầy cảm xúc như vậy. Khi nốt nhạc cuối cùng lặng mất, cô gái reo lên, "Chắc ông là Beethoven, không ai có thể chơi hay như vậy".

Sau đêm đó, Beethoven đi về nhà và hoàn thành bản nhạc mà ông đã chơi. Đó là bản Moonlight Sonata và vẫn được các nhạc sĩ chơi ngày nay. Vài năm sau đó, Beethoven bắt đầu lãng tai, không bao lâu thì nghe rất khó khăn. Âm thanh dường như phải chui qua tấm chăn ngày một dày hơn. Cuối cùng, Beethoven không thể nghe được nốt nhạc, nhưng ông vẫn viết nhạc. Ông nghe nốt nhạc ở trong trí não. Có những tác phẩm tuyệt vời của ông được sáng tác trong thời gian này, thời gian ông đã điếc hẳn. Có lẽ sự phấn đấu của cô gái mù chơi dương cầm vào một đêm trăng năm nào đã cho ông sự dũng cảm để viết nhạc, không bao giờ chịu đầu hàng trước số phận nghiệt ngã.

Bản Moonlight Sonata này được Beethoven ngẫu hứng sáng tác ngay tại chỗ từ việc chứng kiến cô gái mù chơi nhạc của ông theo trí nhớ trong một đêm trăng.

Đoạn thứ 1: Đây chính là phần được biết đến nhiều nhất. Nét giai điệu trong chương một là những âm điệu chậm rãi khoan thai, trên nền hợp âm rải là những giai điệu sâu lắng, đưa người nghe vào một thế giới vô thức, thế giới của giấc mơ và hồi ức. Chương một của bản sonata được coi là một bản dạ khúc tuyệt vời
.
Đoạn thứ 2: Chuẩn bị cho người nghe một sự việc sắp xảy ra và sẽ rất dữ dội
.
Đoạn cuối: Một cơn bão thật sự nổi lên và khi nghe đến đoạn này người nghe có cảm giác chính họ đang vật lộn và cố gắng vượt qua cơn cuồng phong của định mệnh.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét